3) Công chúa ký sinh trùng
Cô đứng giữa khu vườn nhà kính khổng lồ của hoàng cung, nơi mái vòm thủy tinh hứng
trọn thứ ánh sáng xanh xám của một buổi chiều trước cơn mưa, biến mọi cánh hoa và
dây leo xung quanh thành những mảng màu lạnh lẽo như đang thở cùng nhau. Một tay
cô khẽ đặt lên lan can sắt trắng phủ dây thường xuân, tay còn lại giữ hờ lớp váy
rũ xuống bên hông, tư thế đứng đoan trang đến hoàn hảo như mọi công chúa trong tranh
cổ; chỉ có điều, từ phía sau bờ vai mảnh mai ấy, thứ gì đó đang sống. Dáng người
cô cao vừa phải, thanh mảnh, bờ vai nhỏ, lưng thẳng và vòng eo thon đến mức chiếc
corset ngọc trai ôm sát thân trên khiến cô trông như một bông hoa quý được cắm trong
chiếc bình quá hẹp. Mái tóc cô dài gần chạm đầu gối, màu vàng bạch kim pha xanh
ngọc nhạt, mềm và sáng như tơ lạnh dưới ánh thủy tinh. Phần tóc hai bên thái dương
được tết gọn rồi ghim ra sau bằng trâm bạc hình cành nguyệt quế, để lộ chiếc cổ
cao thanh và gương mặt xinh đẹp đến mức gần như vô tội.
Gương mặt cô mang vẻ đẹp đúng nghĩa của một nàng công chúa được nuôi trong nhung
lụa: làn da trắng trong, gò má nhạt màu như cánh trà trắng, sống mũi thanh, đôi
môi nhỏ màu hồng nhạt luôn khép hờ như đang giữ một bí mật quá dịu dàng để gọi thành
lời. Đôi mắt cô là thứ dễ khiến người khác mất cảnh giác nhất — to,trong, mang
sắc xanh ngọc pha vàng rất nhạt, hàng mi cong dài và ánh nhìn tĩnh lặng, mềm mại
đến mức tưởng như chỉ cần cúi đầu thêm một chút là cô sẽ tan vào nền ánh sáng sau
lưng. Nhưng nếu nhìn kỹ, trong đồng tử ấy có một sự bất thường rất mỏng, như thể
ở nơi sâu nhất trong mắt cô đang có một thứ khác nhìn ra ngoài cùng lúc với cô.
Không điên loạn, không méo mó, chỉ đơn giản là không hoàn toàn thuộc về con người.
Từ sau lưng cô, ngay dưới xương bả vai, mọc ra những dải ký sinh mảnh và dài như
ruy băng sống. Chúng có màu trắng ngà pha xanh lục nhạt, bề mặt bán trong suốt như
cánh sứa, bên trong lấp ló những đường mạch phát sáng yếu ớt chạy dọc theo thân.
Một vài dải quấn lỏng quanh cánh tay cô như những dải lụa ngoan ngoãn, một vài dải
khác rũ xuống bên hông, trườn qua lớp váy rồi chạm nhẹ vào nền đá lạnh như những
ngón tay tò mò. Ở phần gốc, nơi chúng mọc ra từ cơ thể cô, là những cụm hoa lạ nở
ngay trên da thịt: cánh mỏng, trắng gần như trong suốt, nhụy màu vàng nhạt, đẹp
đến mức nếu không biết rõ, người ta có thể tưởng đó chỉ là trang sức sống được cài
lên lưng công chúa. Dọc theo cổ tay trái và phía sau gáy cô cũng có những đường
mạch rất mảnh cùng màu với sinh vật ký sinh, ẩn dưới da như rễ cây non đang bám
lấy một thân cây quá đẹp để chịu mục rữa.
Bộ váy của cô lộng lẫy đúng chất hoàng gia, nhưng càng nhìn lại càng thấy kỳ dị
theo một cách tinh vi. Phần thân trên là corset màu trắng ngọc trai được thêu chỉ
bạc và đính hạt opal, ôm gọn vòng eo mảnh, phần ngực và cổ áo tạo thành những lớp
cánh hoa xếp chồng, như thể chiếc váy cũng đang nở ra từ chính cơ thể cô. Tay áo
dài bằng voan mỏng ôm sát cánh tay rồi xòe nhẹ ở cổ tay, nơi vài dải ký sinh lặng
lẽ trườn qua lớp vải trong suốt như đang chiếm lấy cả trang phục. Từ eo trở xuống,
chân váy xòe thành nhiều tầng rất nhẹ, lớp ngoài cùng là voan xanh bạc mỏng như
hơi nước, bên dưới là lụa trắng ánh ngọc trai, mỗi bước di chuyển đều khiến tà váy
loang ra như mặt hồ bị chạm nhẹ. Phần lưng váy được xẻ khéo léo để những dải ký
sinh có thể thoát ra ngoài, nhưng đường cắt ấy lại mềm mại đến mức trông như một
chi tiết thiết kế couture hơn là sự nhượng bộ dành cho một sinh vật đang sống trong
người cô.
Trên cổ cô đeo một chuỗi ngọc trai nhỏ quấn hai vòng, ở giữa là mặt dây hình giọt
nước bằng đá moonstone đục, bên trong có thứ ánh sáng xanh nhạt như đang chuyển
động. Trên mái tóc là chiếc vương miện bạc mảnh với họa tiết dây leo và nụ hoa khép,
vừa đủ nhỏ để không lấn át gương mặt, nhưng đủ tinh xảo để khẳng định cô vẫn là
một công chúa, dù trong người đang nuôi thứ gì. Bàn tay cô đeo găng ren mỏng màu
trắng, trên mu bàn tay thêu những đường hoa văn bạc trùng với hình dạng mạch sáng
dưới da. Dưới chân là đôi giày satin màu xám ngọc trai, mũi nhọn mềm và gót thấp,
gần như không phát ra tiếng động khi cô bước qua nền đá ẩm của nhà kính.
Nhìn tổng thể, cô giống một đóa hoa hoàng gia nở sai cách trong khu vườn bị nguyền
của cung điện — vẫn đẹp, vẫn cao quý, vẫn đủ dịu dàng để khiến người khác cúi đầu
trước mình, nhưng bên dưới lớp lụa, ngọc trai và vẻ trong trẻo ấy là một sinh vật
đang lớn lên từng ngày, ăn sâu vào xương thịt và biến cô thành thứ gì đó vừa mong
manh vừa đáng sợ. Cô không mang cảm giác của một nạn nhân bị ký sinh; trái lại,
cô giống như đã học được cách sống chung với nó, thậm chí mặc nó lên người như một
phần của vẻ đẹp. Và đó mới là điều đáng sợ nhất: không ai biết rốt cuộc cô đang
nuôi dưỡng thứ ký sinh ấy, hay chính thứ ký sinh ấy đang nuôi dưỡng cô để trở thành
một công chúa đẹp đến mức phi tự nhiên như thế này.,gothic style,Ultra-high density
writing,Depiction using a limited palette of colors,abstract painting,beautiful
light,best shadow,color blink,